Tuesday, June 7, 2016


Friday, January 15, 2016

Chỉ 2 điều thôi!


Có 2 thứ bạn nên tiết kiệm, đó là sức khỏe và lời hứa.
Có 2 thứ bạn phải cho đi, đó là tri thức và lòng tốt.
Có 2 thứ bạn phải thay đổi, đó là bản thân và nhận thức.
Có 2 thứ bạn phải giữ gìn, đó là niềm tin và nhân cách.
Có 2 thứ bạn phải trân trọng, đó là gia đình và hiện tại.
Có 2 thứ bạn phải tự mình thực hiện, đó là lao động và chịu trách nhiệm với việc mình làm.
Có 2 thứ bạn phải lãng quên, đó là đau thương và hận thù.
Có 2 thứ bạn phải khắc ghi, là công ơn Mẹ Cha và sự giúp đỡ của người khác.
Có 2 thứ bạn buộc phải có để là người thành công, đó là đam mê và lòng kiên trì.
Có 2 thứ bạn không được làm, đó là hãm hại người khác và phản bội lòng tin.
Có 2 thứ bạn phải bảo vệ, đó là danh tín và lẽ phải.
Có 2 thứ bạn phải chấp nhận, là cái chết và sự khác biệt.
Có 2 thứ bạn phải kiểm soát, đó là bản năng và cảm xúc.
Có 2 thứ bạn phải tránh xa, đó là cám dỗ và sự ích kỷ.
Có 2 thứ bạn luôn phải sử dụng mà đừng hà tiện, là tiền bạc và kinh nghiệm.
Có 2 thứ bạn không được sợ sệt, là cái ác và sống thật.
Có 2 thứ bạn phải nuôi dưỡng, là tình yêu và sự bao dung.
Có 2 thứ mà bạn cần phải đạt được trong cuộc sống, đó là thành đạt và hạnh phúc.
Có 2 thứ bạn phải luôn sẵn sàng, đó là khó khăn và ngày mai.
Có 2 thứ bạn phải luôn ghi nhớ, đó là thực hiện những điều trên và làm thật tốt chúng trong cuộc sống hàng ngày.

Tuesday, June 9, 2015

MONEY


Thursday, May 28, 2015

Đừng tưởng


Đừng tưởng cứ núi là cao.. Cứ sông là chảy, cứ ao là tù
Đừng tưởng cứ dưới là ngu.. Cứ trên là sáng cứ tu là hiền
Đừng tưởng cứ đẹp là tiên.. Cứ nhiều là được cứ tiền là xong
Đừng tưởng không nói là câm.. Không nghe là điếc không trông là mù

Đừng tưởng cứ trọc là sư.. Cứ vâng là chịu cứ ừ là ngoan
Đừng tưởng có của đã sang.. Cứ im lặng tưởng là vàng nguyên cây
Đừng tưởng cứ uống là say.. Cứ chân là bước cứ tay là sờ
Đừng tưởng cứ đợi là chờ.. Cứ âm là nhạc cứ thơ là vần

Đừng tưởng cứ mới là tân.. Cứ hứa là chắc cứ ân là tình
Đừng tưởng cứ thấp là khinh.. Cứ chùa là tĩnh cứ đình là to
Đừng tưởng cứ quyết là nên.. Cứ mạnh là thắng cứ mềm là thua
Đừng tưởng cứ lớn là khôn... Cứ bé là dại, cứ hôn… là chồng

Đừng tưởng giàu hết cô đơn.. Cao sang hết ốm, tham gian hết nghèo
Đừng tưởng cứ gió là mưa.. Bao nhiêu khô khát trong trưa nắng hè
Đừng tưởng cứ hạ là ve.. Sân trường vắng quá ai khe khẽ buồn…
Đừng tưởng thu lá sẽ tuôn.. Bao nhiêu khao khát con đường tình yêu.

Đừng tưởng cứ thích là yêu.. Nhiều khi nhầm tưởng bao điều chẳng hay
Đừng tưởng vua là anh minh.. Nhiều thằng khốn nạn, dân tình lầm than.
Đừng tưởng đời mãi êm đềm.. Nhiều khi dậy sóng, khó kềm bản thân.
Đừng tưởng cười nói ân cần.. Nhiều khi hiểm độc, dần người tan xương.

Đừng tưởng trong lưỡi có đường.. Nói lời ngon ngọt mười phương chết người
Đừng tưởng cứ chọc là cười.. Nhiều khi nói móc biết cười làm sao
Đừng tưởng khó nhọc gian lao.. Vượt qua thử thách tự hào lắm thay
Đừng tưởng cứ giỏi là hay.. Nhiều khi thất bại đắng cay muôn phần

Đừng tưởng nắng gió êm đềm.. Là đời tươi sáng hóa ra đường cùng
Đừng tưởng góp sức là chung.. Chỉ là lợi dụng lòng tin của người
Đừng tưởng cứ tiến là lên.. Cứ lui là xuống, cứ yên là nằm
Đừng tưởng rằm sẽ có trăng.. Trời giăng mây xám mà lên đỉnh đầu

Đừng tưởng cứ khóc là sầu.. Nhiều khi nhỏ lệ mà vui trong lòng
Đừng tưởng cứ nghèo là hèn.. Cứ sang là trọng, cứ tiền là xong.
Đừng tưởng quan chức là rồng
Đừng tưởng dân chúng là không biết gì.

Đời người lúc thịnh, lúc suy
Lúc khỏe, lúc yếu, lúc đi, lúc dừng.
Bên nhau chua ngọt đã từng
Gừng cay, muối mặn, xin đừng quên nhau.

Ở đời nhân nghĩa làm đầu
Thủy chung sau trước, tình sâu, nghĩa bền.
Ai ơi nhớ lấy đừng quên…!

-Bùi Giáng

Tuesday, April 21, 2015

Trên đường băng

Tony vừa đi ăn cơm với Lim, một triệu phú người Singapore về. Lim chỉ tốt nghiệp 1 khóa dạy nghề nhà hàng. Ban đầu Lim đi phụ bếp, lên đầu bếp rồi tích lũy ra riêng, mở chuỗi nhà hàng, đầu tư bất động sản, công nghệ, sang nước ngoài mua các dự án…

Tony dắt theo 1 con dượng. Bạn hỏi Lim, bạn là một người vừa đi làm, với thu nhập hiện nay là 6 triệu đồng, tức 300 USD, ở Sài Gòn, bạn muốn cất cánh thì phải làm sao?

Lim ngồi vạch ra một lộ trình, nói đây là nội dung Lim được học ở một khóa Entrepreneurship. Hầu như các bạn trẻ ở nước ngoài tham dự khóa học này đều học qua nội dung này, có thể thêm bớt chút ít nhưng tựu trung cũng các ý này thôi. Tony thấy khá hay nên ráng nhớ lại những gì Lim nói, diễn theo ngôn ngữ của mình, mời các bạn theo dõi.
------------------------------------------------------------
“Hãy ngồi xuống, tự vẽ ra một cuộc sống cá nhân thông minh nhất. Giả sử thu nhập hàng tháng của bạn là 6 triệu đồng, hãy chia làm 6 phần

1. Ở: nếu ở trọ, hãy tìm nhà trọ ở xa nhất mà có thể kết nối với chỗ làm bằng phương tiện công cộng. Ví dụ ở tp HCM, nên ở Suối Tiên/An Sương chẳng hạn, có hàng chục chuyến xe buýt vô chợ Bến Thành (sau này theo Metro số 1,2). Lúc ngồi trên xe buýt cũng là lúc quan sát xã hội từ trên cao, người đi xe máy xe hơi đều thấp hơn bạn. Không nên vật lộn với việc tự lái xe. 30 phút lái xe là 30 phút bạn lãng phí cho sự căng thẳng, nguy cơ tai nạn, hít khói bụi làm giảm tuổi thọ. Đi bộ từ trạm xe buýt đến nơi cần đến giúp tim bạn khỏe mạnh. Nếu đi xe buýt mất 1h30 và tự lái xe mất 30 phút, hãy chọn đi xe buýt. Đám đông chỉ đi xe cá nhân, mình ngược lại với đám đông, đã sao? Tại sao bạn muốn nhảy vô 5% người giàu có mà không từ bỏ được tư duy của 95% còn lại? Có việc nhỏ vậy mà bạn không dám thoát ra, thì việc lớn làm gì được? Sự sáng tạo mới đem lại cho bạn của cải và sự thú vị. Mà sự sáng tạo chỉ có khi đầu óc thảnh thơi. Sẵn sàng bỏ 2-3h mỗi ngày từ trên cao để quan sát, nghĩ lớn, ước mơ lớn. Không ai đánh thuế ước mơ. Đừng tư duy “1 vợ 2 con 3 tầng 4 bánh” cho nhỏ hẹp cuộc đời. Tại sao không thể sở hữu các tòa cao ốc, các chung cư, các trung tâm thương mại, các nhà máy xí nghiệp, máy bay, du thuyền? Không cần chia sẻ điều này với ai, mắc công họ nói mình khùng. Vì con cò không hiểu được đại bàng suy nghĩ gì đâu. Lim kể, lúc ảnh làm phụ bếp, đang rửa thớt thì buộc miệng nói sau này mở chuỗi nhà hàng 30 cái toàn Đông Nam Á, ông bếp trưởng chửi big illusion, đòi tạt sốt cà chua vô mặt. Giờ Lim có 100 cái nhà hàng còn ông đầu bếp kia tới gặp Lim nộp đơn xin việc.

2. Ăn: Hãy dậy thật sớm, nấu cơm, xôi, mì. Nấu thêm để mang theo ăn trưa hoặc ăn ổ bánh mì, dĩa cơm bình dân nơi gần nhất. Mình nên ăn chay rau củ quả ở mức hấp/luộc, sẽ không có gì cả đâu nếu vài ngày trong tuần bạn không ăn thịt. Lúc giết động vật ăn thịt, con vật thường sợ hãi và tiết ra chất độc để chống lại sự đau đớn khi bị cắt tiết, nên ăn nhiều thịt không tốt. Người ăn chay vẫn thông minh đẹp đẽ như thường. 90% kỹ sư IT người Ấn Độ ở Silicon Valley ăn chay. Mình ăn chay không phải vì tôn giáo mà vì sức khỏe. Thỉnh thoảng vẫn cứ quất thịt cá…nhưng nếu nấu cho 1 mình mình ăn, đừng tốn thời gian. Cứ cá chiên/trứng luộc, rau củ quả hấp, trái cây là đủ. Đừng lên xe rồi chạy lòng vòng để tìm quán ăn. Không tốn thời gian cho việc ăn, rất lãng phí. Ăn để sống chứ không phải sống để ăn. Chưa có ông chủ nào từ tỷ phú trong nước mình, đến Jack Ma, đến Bill Gates sở hữu thân hình béo ú, gương mặt đầy xôi thịt của kẻ phàm ăn tục uống.

3. Chơi: Nên mời bạn bè 2 lần một tháng, ăn đơn giản thôi. Nhóm 4 người, mỗi đứa 2 lần, 1 tháng mình có 8 lần gặp gỡ. Hãy chọn những người hiểu biết, thu nhập cao hơn mình, đang làm công ty lớn, đang khởi nghiệp,…để nghe họ nói chuyện đời. Cá mập thì quây quần dưới đáy sâu. Cá lòng tong thì nhao nhao trên mặt nước, cạnh tranh khốc liệt việc đớp bọt. Khoe quần áo, bàn chuyện ca sĩ này diễn viên kia, bình luận tò mò Tony buổi sáng là ai, viết thế này đúng viết thế kia sai…chỉ có ở đám lòng tong. Đám cá lớn sống im lặng.

4. Học: Phải dành 10 USD=200 ngàn tiền mua sách/tháng. Người vĩ đại trên khắp thế giới, ngoài tủ rượu ra, trong nhà họ còn có tủ sách. Hãy đọc sách dạy làm người, làm giàu, sách kinh tế, sách văn chương, sách nấu ăn hoặc bất cứ sách gì ưa thích. Kiến thức rộng sẽ giúp mình làm ăn rộng. Khi đi làm, việc nói giỏi, cái gì cũng biết khiến công việc trôi chảy hơn. Tháng này bạn chưa bỏ ra 200 ngàn mua sách thì coi như thua. Đọc xong sách, kể lại nội dung cho bạn bè. Đừng giấu. Nếu có khóa học nào đó, nên đăng ký, hoặc dồn lại vài tháng làm 1 khóa, nhớ học với người thành đạt thật sự, tức người có điều hành công ty lớn, bậc trí nhân…chứ không phải nhóm mua môi múa mép.

5. Đi: Tháng để dành 1 triệu, năm sẽ có khoảng 12 triệu cho việc đi chơi. Ban đầu nên đi đường bộ sang các nước lân bang. Hãy tự thưởng mỗi năm một chuyến đi xa. Tết là thời điểm tốt để về thăm gia đình, rồi đi chơi trước khi vô làm trong năm mới. Nhất định phải đi nước ngoài mỗi năm một lần, để coi sông, coi biển, coi đại dương nó ra sao…có cái gì hay ho thì bắt chước, mang về làm ăn.

Trong tay nên có 1 cái smartphone loại bình dân để tra tìm bản đồ, hãy đặt vé máy bay/xe lửa/xe đò.. giá rẻ nhất (ví dụ airbnb là 1 trang web tìm nhà trọ rẻ).

6. Để dành: tháng TỐI THIỂU để dành 1 triệu. Cứ gửi ở ngân hàng, nhiều hơn có thể mua 5 phân hoặc 1 chỉ vàng, đó là vốn khởi nghiệp về sau. Tiền này có thể sử dụng khi đột xuất bệnh tật, đau ốm, hiếu hỉ, đám tiệc...

Năm tới, nếu thu nhập vẫn 6 triệu, tự tát vô mặt. Muốn tăng lương, hãy cống hiến. Đừng sợ người khác không thấy nỗ lực của mình. Đừng “khôn” kiểu “tôi có được gì không, làm nhiều cho lắm thì lương cũng vậy”. Tư duy này khiến mình nghèo miết.

Hãy cố gắng làm thêm giờ nếu bạn chưa có gia đình. Bạn phải làm thêm việc ở cơ quan, đến sớm hơn, về trễ hơn. Trong lúc làm việc, tập trung cao độ, nhận nhiều việc của công ty giao, tự mở thêm các mối quan hệ trong công việc, tay kẹp ĐT, tay đánh máy, vừa đi vừa chạy...làm ầm ầm, ầm ầm vô. Còn nếu có gia đình, chỉ nên làm 8h ở công sở thôi, dành thời gian cho gia đình nữa. Nhưng trong 8h đó, phải làm công suất 110%, không được lơ là.

Khi còn trẻ, hãy ra ngoài nhiều hơn ở nhà. Hãy nhào vô xin người khác “bóc hết, lột sạch” khả năng của mình. Chỉ sợ bất tài nộp hồ sơ “xin việc”, mà chả ai thèm cho, chả ai thèm bóc lột. Khi đã được bóc và lột hết, dù sau này đi đâu, làm gì, bạn đều cực kỳ thành công. Vì năng lực được trui rèn trong quá trình làm cho người khác. Sự chăm chỉ, tính kỷ luật, quen tay quen chân, quen ngáp, quen lười…cũng từ công việc mà ra. Mọi ông chủ vĩ đại đều từng là những người làm công ở vị trí thấp nhất. Họ đều rẽ trái trong khi mọi người rẽ phải. Họ có những quyết định không theo đám đông, không cam chịu sống một cuộc đời tầm thường, nhạt nhòa…rồi chết.

Còn những bạn thu nhập 6 triệu cũng túng thiếu, 20 triệu cũng đi vay mượn để tiêu dùng, thì thôi, cuộc đời họ chấm dứt giấc mơ lớn. Tiền nong cá nhân quản lý không được, thì làm sao mà quản trị tài chính một cơ nghiệp lớn?”. Tư duy thế nào thì nó ra số phận thế đó.

“Số phận em, số phận cá lòng tong,
thôi thì em cứ nhao lên mặt nước.
Mấy chuyện linh tinh em phải rành mới được
Tò mò bữa ni ca sĩ X ăn gì
Cầu thủ A đi xế hộp hiệu chi
Đại gia nào, diễn viên B đang cặp?

Trên FB em, những thông tin dồn dập.
“Hum nai em buồn nhẹ mí bạn ơi
Hum nai lòng em lại chơi vơi
Làm sao đây để thoát nghèo, mí bạn?”

Cứ mãi ở ao làng, rồi ao sẽ cạn
Sao không ra sông ra biển để vẫy vùng?
Sao cứ tự trói mình trong nếp nghĩ bùng nhùng?
Sao cứ mãi online và thở dài ngao ngán?
Sao cứ để tuổi trẻ trôi qua thật chán?
......
Trên đường băng sân bay mỗi đời người.
Có những kẻ đang chạy đà và cất cánh.


Nguồn: TonyBuoiSang

Tuesday, March 31, 2015

Bánh mì # Sự thật

Friday, March 13, 2015

Ta chỉ có tấm lòng


Monday, March 9, 2015

Gọi tên cô đơn


Số nguyên tố chỉ chia hết cho một và cho chính nó. Sự thật hiển nhiên đó tồn tại từ rất lâu trong toán học lại trở thành sự thật của cuộc đời. 

Nỗi cô đơn của các số nguyên tố là sáng tác đầu tay của tác giả trẻ người Ý Paolo Giordano, một nghiên cứu sinh tiến sĩ ngành vật lý hạt nhân. Cuốn sách ra đời năm 2008 ngay lập tức trở thành hiện tượng của ngành xuất bản Ý và toàn thế giới, mang về cho Paolo Giordano giải thưởng văn học danh giá nhất văn đàn Ý: giải Premio Strega năm 2008. Giordano trở thành người trẻ tuổi nhất trong lịch sử trao giải Strega, giải thưởng gắn liền với những tên tuổi nổi tiếng như Primo Levi, Umberto Eco.

Nỗi cô đơn của các số nguyên tố là câu chuyện về cuộc song hành của cô gái trẻ Alice và chàng trai Mattia. Cấu trúc theo từng chương đan xen nhau kể về cuộc đời của hai con người cô độc dẫn người đọc từng bước tiếp chạm thế giới đơn côi của số nguyên tố. Tính cách, thân phận của Alice và Mattia đều được dẫn dụ từ nỗi đau ngày thơ bé. Alice bị tật nguyền sau một tai nạn khi trượt tuyết. Mattia bị chấn thương tâm lý từ thuở ấu thơ do đã cố tình để lạc mất đứa em gái sinh đôi bị thiểu năng trí tuệ. Những biến cố ấy đã đẩy hai nhân vật vào cánh cửa cô đơn của ngôi nhà nội tâm, không muốn sẻ chia, không muốn gần gũi với bất kỳ ai, kể cả cha mẹ mình. Alice đến trường trong sự khinh khi, bạo hành của bè bạn. Còn Mattia lại cảm thấy gần gũi với những con số hơn là với thế giới loài người. Rồi họ gặp nhau ở trường trung học, họ thấy gần nhau, thấu hiểu nhau nhưng chưa bao giờ họ bước qua được "vạn lý trường thành của hai vũ trụ chứa đầy bí mật" (Xuân Diệu). Mattia gọi mình và Alice là cặp số sinh đôi, nghĩa là cặp số như 11-13, 41-43 trong số học, đứng gần nhau, cùng cô độc như nhau nhưng chẳng bao giờ vượt qua được lằn ranh của con số đứng giữa. Họ đã yêu nhau trong thầm lặng dù Mattia sau khi tốt nghiệp đại học nhận lời làm việc ở một nơi xa, còn Alice lập gia đình với một người đàn ông khác. Chín năm cách trở, hai số nguyên tố sinh đôi đó vẫn chỉ chia hết cho một và cho chính mình. Họ gặp lại nhau, tưởng sẽ vỡ oà tất cả, nhưng rồi mỗi người lại trở về với thế giới của riêng mình, đúng như định mệnh của các cặp số sinh đôi.

Nỗi cô đơn vẫn hằng hữu trong nội tâm của những người trẻ tuổi. Sự thật đó vượt qua mọi biên giới. Có lẽ vì thế mà ta thấy gần gũi với Giordano. Ta gặp bạn bè, gặp chính ta trong từng trang viết của một người Ý xa lạ. "Thế giới sẽ ngày càng trở nên hỗn độn hơn mà thôi, những âm thanh ồn ào sẽ ngày một to hơn, chát chúa hơn, lấn át mọi tín hiệu liên kết" (trích Nỗi cô đơn của các số nguyên tố). Con người không vượt thoát được nỗi cô đơn, không vượt qua được những hàng rào tự dựng với thế giới xung quanh và cũng không cho phép ai bước vào thế giới của mình. Họ chỉ còn biết độc thoại và bấu víu vào chính nỗi cô đơn.
Sự cô đơn mà Giordano nhắc đến không phải là nỗi cô đơn của những cái tôi lãng mạn, cũng không siêu thực như nỗi cô đơn trong tiểu thuyết Murakami Haruki. Nỗi cô đơn của Giordano là một thực thể có nguồn cội, là ám ảnh của vết xước tuổi thơ, là hệ quả những áp đặt của người lớn đè nặng lên trẻ con, là tiếng khóc lạc loài của một bước chân lầm lỡ, là thái độ bất cần nuôi dưỡng những con tim yếu đuối. Nỗi cô đơn ấy có mặt khắp nơi trong những tâm hồn trẻ quá nhiều bối rối, quá nhiều băn khoăn trong thời đại toàn cầu hoá này.

Paolo Giordano khởi phát tiểu thuyết của mình từ một ý niệm toán học và dẫn dắt ý niệm đó vào những suy nghiệm cuộc đời. Tư duy toán học, vốn quen thuộc với một nhà khoa học đã không làm mờ đi cảm xúc của một nhà văn trong Giordano. Nỗi cô đơn của các số nguyên tố vì thế vừa có được sự trầm tĩnh, chắc chắn của những con số, vừa dạt dào cảm xúc của văn chương. Và có lẽ, đi đến tận cùng, văn chương, toán học, khoa học... sẽ gặp nhau!
Có một thế giới số chứa những con số nguyên tố cô đơn. Và có một trần gian dung chứa những nỗi niềm cô độc.

Phương Từ
Nguồn: Báo SGTT

Wednesday, March 4, 2015

Lòng dạ đàn bà


Đàn ông cất sự thật đau thương cho riêng mình. Còn đàn bà thì đem niềm đau trải đều ra trong cuộc đời của những người đàn bà khác.

"Đôi khi ta nhớ một thoáng heo may
Đôi khi ta nhớ một sớm sương vây
Con đường mùa đông hàng cây lá đổ
Đôi khi ta thèm lang thang như gió
Đôi chân vô định về miền hư vô…”

Nghe Phú Quang, lang thang hiệu sách một mình, dừng chân ở tiệm cũ, thấy một bác lớn tuổi đang chọn những cuốn sách cũ đã xuất bản từ lâu, tình cờ mình được nghe một cuộc đối thoại thú vị thế này. Người bán sách sau một hồi chạy toát mồ hôi lục tìm những cuốn bác cần đã nói vu vơ:

- Sao ông toàn đọc sách của đàn bà thế? Mấy chục năm sống với đàn bà ở nhà không thấy chán sao?
- Sống với đàn bà cả đời cũng không hiểu hết đàn bà nghĩ gì. Mà muốn hiểu đàn bà thì hãy đọc sách của đàn bà viết. Vì mọi bí mật tâm tư, đàn bà đã gửi cả vào đó rồi. Họ bảo họ dựng một nhân vật, một câu chuyện không phải là họ, nhưng thật ra, không ít thì nhiều đều là mong muốn, suy nghĩ của họ cả.
- Nếu thế ông phải đọc sách đàn ông viết thì mới có kinh nghiệm đa chiều về đàn bà chứ?
- Không ông ơi, đàn ông cất sự thật đau thương cho riêng mình. Còn đàn bà thì đem niềm đau trải đều ra trong cuộc đời của những người đàn bà khác…

Mỉm cười trước một đoạn đối thoại thật sự hay, dường như bác ấy phải đọc rất nhiều mới có cái nhìn tinh tế như thế. Thật ra, muốn hiểu phụ nữ khó mà không khó. Khó ở chỗ là người ta luôn nghĩ phức tạp một vấn đề mà phụ nữ nghĩ. Không khó ở chỗ là phụ nữ đều sống với bản năng của những cô mèo, nghĩa là thích vuốt ve, mềm dịu, ở lâu ở gần thân quen tạo được cảm giác yên tâm thì những cô mèo đó đều sẽ dễ dàng bộc lộ tính cách, bản năng sống của mình ra thôi. Mèo thì không hiền lành thân thiện ra mặt như những chú chó khờ đáng yêu, nhưng tốt với chúng thì lũ mèo sẽ luôn biết điều.

Vì trong sâu thẳm của mỗi cô mèo mềm yếu kia luôn là bản năng biết tự bảo vệ mình của “tiểu hổ” hoang dã. Có lẽ, vì mèo có thể giữ cả đời một nỗi đau, cho dù có ném nó đi bao xa, bao lâu, khi trở lại với chủ cũ, lũ mèo vẫn luôn nhớ chứ không hề lãng quên, nên những “cô mèo” chúng ta mới có xu hướng viết cho nhau về nỗi đau khi bị phụ bạc phải không? Có lẽ vì thế, nên những người phụ nữ viết văn là không phải chỉ viết cho cuộc đời của riêng họ, mà còn viét cho cuộc đời của những người phụ nữ quanh họ để hạnh phúc có thể nảy sinh từ những nỗi đau của riêng mình?

Thật ra, với riêng mình nghĩ, đàn ông có thể sống hạnh phúc cả đời với phụ nữ mà không cần yêu quá nhiều, không cần quá đậm sâu, nhưng hiểu được họ và tạo cho họ một niềm tin vững vàng thì tất cả những người phụ nữ đều sẽ là những cô “tiểu hổ” ngoan ngoãn, vô hại và đơn giản vô cùng.

Cái gọi là hạnh phúc, thực tế ra giữa cuộc đời trần trụi, kiếp người nhuốm bụi muộn phiền này bất kể đàn ông hay đàn bà đều chỉ là khát tìm một hơi ấm vững bền mà phủ kín những khoảng trống cô đơn trong lòng. Mọi lo toan, tranh đấu, tiền bạc, quyền lực đều chỉ do cô đơn mà ra, vì cô đơn mà chọn lựa, đến lúc mỏi gối sau những chinh phục thỏa mãn thói hư vô dài đằng đẵng của cuộc đời, cái mà chúng ta muốn nhất vẫn là một người để dựa vào. Tận cùng của mối quan hệ giữa đàn ông và phụ nữ không phải là một tình yêu son sắt trường cửu mà là một người có thể đồng hành bên đời biết chấp nhận, biết cảm thông.

Cuộc đời người đàn ông có thể không cần trông chờ quá nhiều ở người phụ nữ để thành công nhưng họ rất cần một người đủ kiên nhẫn, bao dung để đứng vững. Và cuộc đời người phụ nữ có thể học rất nhiều từ những người đàn ông để bản lĩnh và hiểu được chính mình. Bởi vì dù hạnh phúc hay đắng cay, mỗi người đàn ông đi qua cuộc đời người phụ nữ đều sẽ là động lực để họ bước tiếp. Giống như sinh mệnh chúng ta, thứ chân thực quan trọng của đời người vẫn là vì bản thân mà kiếm tìm hạnh phúc. Chúng ta đang theo đuổi bản thân mình nên hiểu một ai đó cũng là đang giữ hạnh phúc, niềm vui cho mình. Thế nên, cái cuối cùng mà cuộc đời gắn kết hai người xa lạ lại với nhau có một điều vĩ đại mà cũng phàm tục nhất chỉ là vì mình mà yêu, vì mình mà hiểu đối phương để giữ lấy hơi ấm mỏng manh bên đời. Từ lẽ đó, hiểu một người là đàn ông hay đàn bà, có gì quá khó nếu chúng ta thật sự muốn giữ hạnh phúc?

Một số nguyên tố cô đơn nhưng không cô độc - Mộc Diệp Tử

Wednesday, November 26, 2014

Gartner đưa ra 10 xu hướng công nghệ năm 2015


(PCWorldVN) Internet vạn vật, thiết bị thông minh, phân tích và in ấn 3D... nằm trong danh sách công nghệ chiến lược hàng năm của Gartner cho năm tới.

Bài trình bày của Garner tại Hội nghị chuyên đề/Itxpo hàng năm tập trung vào sự hòa nhập của thế giới thực với thế giới ảo, điều này giúp cho các nhà phân tích nhìn nhận rõ hơn về xu hướng của CNTT và có những chiến lược phù hợp.Dưới đây là danh sách 10 xu hướng công nghệ của Gartner cho năm 2015
1. Tính toán ở mọi nơi. Theo Gartner, điều này chỉ có nghĩa là sẽ phổ biến hơn nữa khả năng truy cập khắp mọi nơi vào các hệ thống mạng. Màn hình thông minh và các thiết bị kết nối sẽ rất phát triển, với nhiều hình thức, kích cỡ và cách thức tương tác.
Gartner cảnh báo rằng bộ phận IT truyền thống sẽ không còn thích hợp để đối mặt với những thách thức “mọi lúc, mọi nơi”, và các nhân sự IT phải cần đạt được những kiến thức chuyên môn hơn.
2. Internet of Things (IoT). Lời khuyên của Gartner cho các nhà quản lý CNTT là hãy thử nghiệm, lấy ý tưởng và trao quyền cho cá nhân trong các tổ chức CNTT để phát triển ứng dụng cho các thiết bị kết nối và cảm biến.
Gartner tin rằng IoT có tiềm năng to lớn, mang lại nhiều giá trị cho doanh nghiệp, và thậm chí cho biết những cảm biến nhỏ có thể phát hiện các vấn đề trong thiết bị trước khi hỏng hóc xảy ra, tiết kiệm cho doanh nghiệp.
3. In ấn 3D. Công nghệ này đã được khoảng từ năm 1984, nhưng bây giờ đã trưởng thành và đang gia tăng. Trong khi in ấn 3D được người tiêu dùng rất quan tâm, nó thực sự có giá trị nhiều hơn cho doanh nghiệp.
4. Phân tích dữ liệu sẽ được chú trọng và tăng cường hơn (Advanced, Pervasive and Invisible Analytics). Mọi ứng dụng đều có khả năng phân tích.
5. Hệ ngữ cảnh phong phú(Context Rich Systems). Thông tin về người sử dụng, vị trí của họ, những gì họ đã làm trong quá khứ, sở thích, quan hệ xã hội và nhiều thuộc tính khác đều trở thành đầu vào cho các ứng dụng.
6. Máy móc thông minh. Gartner đưa ví dụ về công ty khai khoáng toàn cầu Rio Tinto, đang sử dụng loạt xe tải tự vận hành, cho thấy vai trò của máy móc thông minh.
7. Cloud Computing và Client. Điều này nhấn mạnh vai trò trung tâm của đám mây. Một ứng dụng sẽ nằm trên đám mây, phục vụ mọi đối tượng khách hàng.
8. Software Defined Applications and Infrastructure - Ứng dụng và hạ tầng được xác định bằng phần mềm. CNTT sẽ không thể làm việc với chương trình, thành phần đã được được xác định trước, nó cần có một hạ tầng động, linh hoạt hơn.
9. Web-Scale IT - Web quy mô CNTT. Điều này giống như áp dụng một số mô hình được sử dụng bởi các nhà cung cấp đám mây lớn, bao gồm cả chấp nhận rủi ro và dàn xếp, hợp tác.
10. Bảo mật. Đặc biệt, Gartner nhấn mạnh nhiều hơn đến ứng dụng tự bảo vệ.

Nguồn: http://www.pcworld.com.vn/articles/cong-nghe/cong-nghe/2014/10/1236330/gartner-dua-ra-10-xu-huong-cong-nghe-nam-2015/

Top 10 Strategic Technology Trends for 2015


Gartner, Inc. today highlighted the top 10 technology trends that will be strategic for most organizations in 2015.

Gartner defines a strategic technology trend as one with the potential for significant impact on the organization in the next three years. Factors that denote significant impact include a high potential for disruption to the business, end users or IT, the need for a major investment, or the risk of being late to adopt. These technologies impact the organization's long-term plans, programs and initiatives.

"We have identified the top 10 technology trends that organizations cannot afford to ignore in their strategic planning processes," said David Cearley, vice president & Gartner Fellow. "This does not necessarily mean adoption and investment in all of the trends at the same rate, but companies should look to make deliberate decisions about them during the next two years."

Mr. Cearley said the top trends for 2015 cover three themes: the merging of the real and virtual worlds, the advent of intelligence everywhere, and the technology impact of the digital business shift.

The top 10 strategic technology trends for 2015 are:
  • Computing Everywhere 
As mobile devices continue to proliferate, Gartner predicts an increased emphasis on serving the needs of the mobile user in diverse contexts and environments, as opposed to focusing on devices alone.

"Phones and wearable devices are now part of an expanded computing environment that includes such things as consumer electronics and connected screens in the workplace and public space," said Mr. Cearley. "Increasingly, it's the overall environment that will need to adapt to the requirements of the mobile user. This will continue to raise significant management challenges for IT organizations as they lose control of user endpoint devices. It will also require increased attention to user experience design."
  • The Internet of Things
The combination of data streams and services created by digitizing everything creates four basic usage models — Manage, Monetize, Operate and Extend. These four basic models can be applied to any of the four "Internets." Enterprises should not limit themselves to thinking that only the Internet of Things (IoT) (assets and machines) has the potential to leverage these four models. For example, the pay-per-use model can be applied to assets (such as industrial equipment), services (such as pay-as-you-drive insurance), people (such as movers), places (such as parking spots) and systems (such as cloud services). Enterprises from all industries can leverage these four models.
  • 3D Printing
Worldwide shipments of 3D printers are expected to grow 98 percent in 2015, followed by a doubling of unit shipments in 2016. 3D printing will reach a tipping point over the next three years as the market for relatively low-cost 3D printing devices continues to grow rapidly and industrial use expands significantly. New industrial, biomedical and consumer applications will continue to demonstrate that 3D printing is a real, viable and cost-effective means to reduce costs through improved designs, streamlined prototyping and short-run manufacturing.
  • Advanced, Pervasive and Invisible Analytics
Analytics will take center stage as the volume of data generated by embedded systems increases and vast pools of structured and unstructured data inside and outside the enterprise are analyzed. "Every app now needs to be an analytic app," said Mr. Cearley. "Organizations need to manage how best to filter the huge amounts of data coming from the IoT, social media and wearable devices, and then deliver exactly the right information to the right person, at the right time. Analytics will become deeply, but invisibly embedded everywhere." Big data remains an important enabler for this trend but the focus needs to shift to thinking about big questions and big answers first and big data second — the value is in the answers, not the data.
  • Context-Rich Systems
Ubiquitous embedded intelligence combined with pervasive analytics will drive the development of systems that are alert to their surroundings and able to respond appropriately. Context-aware security is an early application of this new capability, but others will emerge. By understanding the context of a user request, applications can not only adjust their security response but also adjust how information is delivered to the user, greatly simplifying an increasingly complex computing world.
  • Smart Machines
Deep analytics applied to an understanding of context provide the preconditions for a world of smart machines. This foundation combines with advanced algorithms that allow systems to understand their environment, learn for themselves, and act autonomously. Prototype autonomous vehicles, advanced robots, virtual personal assistants and smart advisors already exist and will evolve rapidly, ushering in a new age of machine helpers. The smart machine era will be the most disruptive in the history of IT.
  • Cloud/Client Computing
The convergence of cloud and mobile computing will continue to promote the growth of centrally coordinated applications that can be delivered to any device. "Cloud is the new style of elastically scalable, self-service computing, and both internal applications and external applications will be built on this new style," said Mr. Cearley. "While network and bandwidth costs may continue to favor apps that use the intelligence and storage of the client device effectively, coordination and management will be based in the cloud."

In the near term, the focus for cloud/client will be on synchronizing content and application state across multiple devices and addressing application portability across devices. Over time, applications will evolve to support simultaneous use of multiple devices. The second-screen phenomenon today focuses on coordinating television viewing with use of a mobile device. In the future, games and enterprise applications alike will use multiple screens and exploit wearables and other devices to deliver an enhanced experience.
  • Software-Defined Applications and Infrastructure
Agile programming of everything from applications to basic infrastructure is essential to enable organizations to deliver the flexibility required to make the digital business work. Software-defined networking, storage, data centers and security are maturing. Cloud services are software-configurable through API calls, and applications, too, increasingly have rich APIs to access their function and content programmatically. To deal with the rapidly changing demands of digital business and scale systems up — or down — rapidly, computing has to move away from static to dynamic models. Rules, models and code that can dynamically assemble and configure all of the elements needed from the network through the application are needed.
  • Web-Scale IT
Web-scale IT is a pattern of global-class computing that delivers the capabilities of large cloud service providers within an enterprise IT setting. More organizations will begin thinking, acting and building applications and infrastructure like Web giants such as Amazon, Google and Facebook. Web-scale IT does not happen immediately, but will evolve over time as commercial hardware platforms embrace the new models and cloud-optimized and software-defined approaches reach mainstream. The first step toward the Web-scale IT future for many organizations should be DevOps — bringing development and operations together in a coordinated way to drive rapid, continuous incremental development of applications and services.
  • Risk-Based Security and Self-Protection
All roads to the digital future lead through security. However, in a digital business world, security cannot be a roadblock that stops all progress. Organizations will increasingly recognize that it is not possible to provide a 100 percent secured environment. Once organizations acknowledge that, they can begin to apply more-sophisticated risk assessment and mitigation tools. On the technical side, recognition that perimeter defense is inadequate and applications need to take a more active role in security gives rise to a new multifaceted approach. Security-aware application design, dynamic and static application security testing, and runtime application self-protection combined with active context-aware and adaptive access controls are all needed in today's dangerous digital world. This will lead to new models of building security directly into applications. Perimeters and firewalls are no longer enough; every app needs to be self-aware and self-protecting.

Source: Gartner.com

Thursday, November 13, 2014

Những ngọt ngào nhân tạo

Chúng ta vẫn phải sống tiếp - và sống tốt
- mặc cho bao nhiêu bầu trời đã phải 
nằm lại phía sau lưng.
 
Có một tội ác gọi là sự “quan tâm ban phát”!

Như là vào lúc ai đó đang nhạt lòng hụt hẫng nhất, bạn mang đến viên kẹo dúi vào tay họ. Rồi khi người ta vừa ngậm tan những ngọt ngào thì bạn bình thản bảo: “Tôi chẳng quan tâm bạn buồn hay vui, bạn cần hay không cần viên kẹo ấy. Chỉ là với ai, tôi cũng đều sẵn lòng rộng lượng như vậy!”.

Trời ơi, tình thương đâu phải là thứ bố thí để người mang đi ban phát khắp nơi như Mị Châu rải lông ngỗng tìm chồng trên đường chạy nạn. Ít ra, ngày xưa chỉ có một Trọng Thủy để lần theo vết dấu, còn thời nay, người thèm kẹo nhiều như thể trong lễ Halloween “cho kẹo hay bị ghẹo” [Treat or Trick]. Biết mình là gì giữa bộn bề đời nhau? Biết thứ ngọt ngào mà người mang đến là chắt chiu thật thà hay chỉ hao hao như trăm ngàn phẩm màu pha đường hóa học được sản xuất hàng loạt trên băng chuyền?

Mà thật ra, nên tự trách bản thân ngay từ đầu đã quá cả nghĩ. Chỉ là chút ngọt ngào chóng nhạt thôi, suy diễn làm gì để lầm tưởng mình được yêu thương. Bài học cho những tình cảm đơn phương là đừng bao giờ ngộ nhận bất cứ hành động lịch thiệp giao đãi nào rồi tự khuếch tán mơ mộng nó thành điều kỳ vĩ lớn lao rồi lâm ly cảm động muốn khóc. Bởi ngay khi vị ngọt vừa tan trên đầu lưỡi, bạn nhìn quanh sẽ thấy cũng hành động ấy, cũng sự quan tâm ấy, người ta đang dành cho nhiều người khác nữa sau mình. Kẹo ngọt, bánh ngọt, lời ngon ý ngọt... dường như đã là bản năng ban phát đồng đều của “kẻ ác” kia rồi!

Chỉ có mỗi bạn, kể từ đó, ăn viên kẹo nào, cũng thấy đắng chát như nhau!

Nhưng, chúng ta vẫn phải sống tiếp - và sống tốt - mặc cho bao viên kẹo ngọt đắng trong lòng và mặc cho bao nhiêu bầu trời đã phải nằm lại phía sau lưng. Phía trước mặt chỉ còn những mông lung và chẳng biết có ai sẽ đi cùng.

-Anh Khang

Friday, November 7, 2014

Chẳng để làm gì

Ngơ ngác nhất là khi tất cả yêu thương cuối cùng khép lại với kết cục “Chẳng-để-làm-gì”… 

Anh biết em đi hay ở, cũng chẳng để làm gì! 

Em biết anh nhớ hay quên, cũng chẳng để làm gì! 

Và nếu chúng ta có thể trở lại như ngày xưa chăng nữa, cũng chẳng để làm gì. 

Lửa cháy tàn tro, rượu cạn men nhạt, mọi thứ đã làm tròn phận sự của nó. Duy chỉ có hai đứa vẫn cứ lấp lửng giữa ngọt-đắng, dùng dằng giữa níu-buông mà chẳng bao giờ thấy đâu là cuối đường để biết được sự cố chấp này liệu có nguyên do? Hay tất cả chỉ là hoài phí, chẳng-để-làm gì… 

Thật ra là tự em đa tình, chứ vốn dĩ, tình cảm này ngay từ khi bắt đầu đã biết sẵn chỉ là tự mình huyễn hoặc bọc đường cho những đắng đót đơn phương. 

Thật ra là tự anh vô tâm, chứ vốn dĩ, những lời nói ấy chỉ có thể dành riêng cho một người rất mực yêu thương, cớ sao cứ thản nhiên bông đùa với những người dưng khác. 

Thật ra, vạn vật dù vô tri hay hữu tình đều đã định sẵn một lý do cho sự tồn tại “để làm gì” của chúng. Chỉ riêng anh và em, đến bao giờ chúng ta mới ngộ ra rằng thứ tình cảm này vốn dĩ chẳng-để-làm-gì

Vô nghĩa và hoang phí cảm xúc đến thế mà vẫn cháy đến kiệt cùng như lửa đã bén cồn, chỉ có thể bùng lên đến khi tro tàn mà chẳng-thể-làm-gì. 

Ừ thì, biết là chẳng-ĐỂ-làm-gì, nhưng cũng chẳng-THỂ-làm-gì khác hơn ngoài việc đau đến sau cuối… 

Bởi thế mới thấy, muốn hủy hoại một đứa con nít, hãy cứ chăm bẵm nuông chiều. Còn muốn hủy hoại một kẻ trưởng thành, hãy cho họ trải qua một lần thương yêu. 

Thật đấy, tình yêu là thứ hủy hoại con người nhanh nhất, dù là tình yêu viên mãn hay chỉ là một phút xao lòng. Bởi vì cho dù yêu nhau đến cùng hay đành đoạn bỏ đi, thì cái cảm giác sau khi trải qua một mối tình không hề dễ chịu. Thậm chí ngay cả trong lúc còn yêu, con người ta cũng luôn ngập tràn những lo toan, hoài nghi và tự ti đến tội nghiệp. 

Nhớ cho rằng, tình yêu cũng như không khí vậy – cứ tưởng là trong lành và duy trì nhịp thở cho trái tim, nhưng lại chính là nguyên nhân dẫn đến ôxy hóa bào mòn rất nhiều thứ kim loại trở nên vô dụng. Kim loại sắc bén bền bỉ thế kia mà còn trơ ra rỉ sét chịu trận, huống hồ khối cơ mềm oặt nơi ngực trái làm sao gánh chịu nổi thứ gặm nhấm hủy hoại trá hình “tình yêu – nguồn sống” ấy?

-Anh Khang

Wednesday, November 5, 2014

LogiGear nằm trong top 50 công ty phát triển nhất tại Thung lũng Silicon 2014

Hôm 30/10/2014, LogiGear, tập đoàn tiên phong hàng đầu về lĩnh vực kiểm thử phần mềm, vinh dự được tạp chí kinh doanh Silicon Valley bình chọn là một trong Top 50 Công Ty Tư Nhân Phát Triển Nhanh Nhất tại Thung lũng Silicon năm 2014.


[IMG]

Giải thưởng Top 50 Công Ty Tư Nhân Phát Triển Nhanh Nhất năm 2014 được trao cho các doanh nghiệp có trụ sở tại Thung lũng Silicon (Silicon Valley) ở nhiều lĩnh vực khác nhau, nhưng đều có điểm chung là kết quả kinh doanh ấn tượng với tỷ lệ tăng trưởng ít nhất 35% trong 3 năm 2011-2013. Góp mặt trong danh sách danh giá này của tạp chí kinh doanh uy tín Silicon Valley, LogiGear đạt mức doanh thu 15,2 triệu đô trong năm 2013 và mức tăng trưởng 42% trong 3 năm 2011-2013. Trước đó, vào tháng 8 năm nay, LogiGear cũng đã vinh dự lọt vào Top 5000 Công Ty Tư Nhân Có Tốc Độ Tăng Trưởng Nhanh Nhất Nước Mỹ năm 2014 do tạp chí Inc. của Mỹ bình chọn và xếp hạng.

Khởi nguồn từ thánh địa công nghệ Thung lũng Silicon, LogiGear vươn lên mạnh mẽ từ khát vọng tiên phong và thay đổi ngành kiểm thử phần mềm với những giải pháp kiểm thử tự động đột phá. Một điều đáng ghi nhận là nếu mảng gia công kiểm thử phần mềm được xem là động lực thúc đẩy doanh thu bền vững của LogiGear, thì doanh số sản phẩm kiểm thử tự động, TestArchitect, đã tăng gấp ba lần so với năm ngoái. Phần mềm hiện đại này giúp nâng cao khả năng kiểm thử tự động, rút ngắn thời gian kiểm thử và giảm thiểu yêu cầu về nguồn lực. Dịch vụ tư vấn và quản lý dự án được cung cấp cho khách hàng toàn cầu từ trụ sở chính của LogiGear ở Thung lũng Silicon. Dịch vụ kiểm thử và phát triển phần mềm được điều phối và thực hiện bởi đội ngũ kỹ sư ưu tú, được đào tạo chuyên nghiệp tại Thành phố Hồ Chí Minh và Đà Nẵng.

Source: http://mobileworld.vn/threads/logigear-lot-top-50-cong-ty-phat-trien-nhat-tai-thung-lung-silicon-2014.115796/#.VFnjMRbQoyg
http://www.prweb.com/releases/2009/10/prweb3033244.htm

Wednesday, October 15, 2014

THỬ THÁCH ĐỚN ĐAU...

Chúng ta đang thử thách nhau
Bằng niềm tin - chân thành - hy vọng?
Bằng bão giông giữa lòng biển rộng?
Sóng đánh bạc đầu, vẫn mộng chờ nhau.

Chúng ta đang thử thách nỗi đau
Bằng nhớ mong chẳng ai cất thành tiếng?
Cánh hải âu giữa trời chao liệng
Vẫn hướng về một phía hanh hao...

Chúng ta đang thử thách nhau sao?
Ai cũng mong, cũng cần, cũng nhớ
Ai cũng đau, cũng buồn, cũng lồng ngực vỡ
"Sao không lành thú độc mà vẫn giữ gươm đao"?

Chúng ta thử thách nhau đến khi nào?


-Cô Đơn

Tuesday, October 14, 2014

Bàn về sự ấu trĩ

Những tưởng trong một xã hội mà ai cũng bằng này cấp nọ, tràn lan cử nhân, tiến sĩ, kỹ sư… như bây giờ thì “giặc dốt” chỉ là câu chuyện của quá khứ. Nhưng, thực ra nó vẫn còn tồn tại (thậm chí là còn đáng sợ hơn xưa) dưới một “lớp áo” khác: sự ấu trĩ hay sự ngộ nhận về hiểu biết. Nói một cách nôm na bằng ngôn ngữ bình dân là: dốt mà không hề biết là mình dốt.

Có thể tạm chia những người có ảnh hưởng trong xã hội (bất cứ xã hội nào) thành 5 nhóm sau đây: có quyền, có tiền, có tiếng, có bằng, và có chữ.

Một biểu hiện của bệnh ấu trĩ ở những người có quyền là việc họ thường xuyên đưa ra những quyết sách tồi nhưng bản thân họ lại không nhận ra được điều đó. Một nhà lãnh đạo giỏi có thể không cần phải biết tất cả mọi thứ, giỏi tất cả mọi việc, nhưng sẽ biết ai là người mình nên lắng nghe và ai là người mình nên tin tưởng, sẽ có khả năng phân biệt được đâu là quân tử và đâu là ngụy quân tử, đâu là thực tài và đâu là ngụy tài. Nhà lãnh đạo ấu trĩ thường không có khả năng này, bởi họ đã mất đi khả năng phân biệt ai là ai, cái gì là cái gì và mình là ai.

Người có tiền ấu trĩ thường là những người kiếm tiền bằng những cách không chính đáng nhưng lại rất tự hào về điều đó, và/hoặc dùng tiền họ kiếm được để cổ xúy cho những cái không nên cổ xúy. Tương tự như vậy, những người có tiếng ấu trĩ không tự ý thức được cái “tiếng” mà mình có được là theo kiểu nào (danh tiếng hay tai tiếng), và mình sẽ dùng nó như thế nào.

Những người có tiền lại ảnh hưởng đến xã hội thông qua cách họ kiếm tiền và xài tiền. Người có tiền ấu trĩ thường là những người kiếm tiền bằng những cách không chính đáng nhưng lại rất tự hào về điều đó, và/hoặc dùng tiền họ kiếm được để cổ xúy cho những cái không nên cổ xúy.

Tương tự như vậy, những người có tiếng ấu trĩ không tự ý thức được cái “tiếng” mà mình có được là theo kiểu nào (danh tiếng hay tai tiếng), và mình sẽ dùng nó như thế nào. Nên mới có chuyện một cô người mẫu rất tự hào vì mình đã trở nên nổi tiếng nhờ việc khoe thân khắp các mặt báo, hay rất nhiều người mang danh là “nghệ sĩ” nhưng công chúng hiếm khi thấy họ khoe những tác phẩm nghệ thuật hay sáng tạo nghệ thuật mà chủ yếu là khoe nhà, khoe xe, khoe áo quần. Thực ra khoe không phải là xấu, nhưng vấn đề nằm ở chỗ, điều đáng để khoe không phải là những gì mình kiếm được hay đạt được, mà là những gì mình đóng góp cho cộng đồng.

Người có bằng thường cũng được cộng đồng vị nể và những hành xử của họ thường được xem là chuẩn mực để người khác noi theo. Thế cho nên cái tai hại mà sự ấu trĩ của họ gây ra là nó khiến cho những người xung quanh họ mất đi niềm tin vào những giá trị chuẩn mực. (Theo kiểu “Ôi trời, đến tiến sĩ mà còn hành xử như thế thì mình làm vậy cũng có gì đâu mà ngại!”).

Có một nghịch lý là sự ấu trĩ của một người có thể gia tăng tỉ lệ thuận với số bằng cấp mà họ sở hữu, nhất là khi cái bằng đó không phải là kết quả của một quá trình học tập để “khai minh” bản thân mà chỉ là một vật trang sức để làm bản thân họ thêm lấp lánh. Bởi lẽ, cái bằng đó có thể khiến cho họ ngộ nhận rằng mình cũng hơn người hoặc cũng chẳng kém ai mà quên đi rằng vẫn còn quá nhiều điều cần phải học hỏi để nâng cao nhận thức và hiểu biết của mình.

Những người có chữ  (hay còn gọi là “tinh hoa”) là một trường hợp đặc biệt. Bởi họ luôn được xem là “đôi mắt” hay “tầm nhìn” của xã hội, cho dù họ có thể không có quyền hay có tiền…. Là “tinh hoa”, “trí thức” nên tất nhiên họ sẽ không có những cái ấu trĩ bình thường của những người bình thường. Nhưng điều đó không có nghĩa là họ không có “điểm mù”. Liệu họ có thực hiện được sứ mệnh định hướng, định hình xã hội trong lĩnh vực, ngành nghề của mình hay chưa? Liệu họ có bứt ra được những giới hạn của thời đại mình đang sống để có được một viễn kiến xa hơn, rộng hơn? Liệu họ có hướng được xã hội của mình đi vào một thời đại mới tốt đẹp hơn bằng chính tầm nhìn, trí tuệ đó của mình, hay vẫn chỉ loay hoay với những thị phi trong thời đại của mình? Không ít người dù ngậm ngùi nhưng cũng phải đồng tình với nhận xét của GS. Trần Hữu Dũng (ĐH Dayton, Ohio, Hoa Kỳ) trong một bài viết trên báo Xuân của TBKTSG cách đây mấy năm rằng, Việt Nam đang ở trong “thời vắng những nhà văn hóa lớn”, khi mà những ngôi sao dẫn đường trên bầu trời tinh hoa ngày càng ít ỏi và le lói.

Nói tóm lại, ai trong chúng ta cũng có thể mắc phải căn bệnh ấu trĩ. Bởi như Einstein từng nói: “Có hai thứ được coi là vô tận: Vũ trụ và sự ngu dốt của con người”. Và ông còn nói thêm rằng: “Về phần vũ trụ thì tôi không chắc lắm, nhưng sự dốt nát của con người thì chắc chắn là như thế”. Như vậy, dốt nát chưa phải là bi kịch lớn nhất của con người, mà bi kịch lớn nhất của con người là “dốt mà không biết mình dốt”.

Để không lún sâu vào cái dốt mênh mông ấy, mỗi người cần có một trách nhiệm với bản thân là liên tục “phản tỉnh” chính mình, phản tỉnh với những điểm mù (nếu có) của mình. Ngay cả với giới tinh hoa, nếu không liên tục “phản tỉnh chính mình” hay “phản tư chính mình” thì người hiểu biết sẽ dễ trở thành người ít hiểu biết hay người ấu trĩ trong một số vấn đề (kể cả những vấn đề thuộc chuyên môn hay sở trường của mình), và khi đó sẽ không chỉ khó thực hiện được tốt cái vai trò thức tỉnh xã hội vốn có của mình, mà còn có thể gây nguy hại cho xã hội.

Tôi xin dùng câu chuyện “Rời hang” (câu chuyện này tôi lấy cảm hứng từ “Dụ ngôn hang động” trong tác phẩm “Cộng hòa” của Platon) để kết lại việc lạm bàn về chủ đề “ấu trĩ”:

Ngày xửa ngày xưa, xưa ơi là xưa, có một cái hang và có một cộng đồng lớn sống trong cái hang đó. Vì cái hang ấy vô cùng lớn với các ngóc ngách rất lắt léo và cộng đồng ấy đã sống ở đó qua nhiều thế hệ, nên lâu ngày họ mặc nhiên tin rằng cái hang ấy là cả thế giới và ánh sáng từ đống lửa trong hang là ánh sáng duy nhất mà họ có.

Cho đến một ngày nọ, có một người bỗng vô tình lọt ra được ngoài hang. Ban đầu, anh ta cảm thấy đau đớn vì bị lóa mắt trước ánh mặt trời và cơ thể chưa thích ứng được với khí hậu và thời tiết của thế giới bên ngoài. Nhưng khi đã quen dần và cảm nhận được sự ấm áp của ánh mặt trời, sự sinh động huyền ảo của vạn vật, của cỏ cây hoa lá, anh ta nhận ra rằng đây mới thực sự là thế giới của “con người”.

Anh ta quyết định quay trở về hang và ra sức thuyết phục, tìm cách đưa mọi người rời hang để về với thế giới. Thế nhưng, sau khi nghe anh ta kể câu chuyện ở thế giới bên ngoài hang, những người trong hang không những không tin, mà còn quyết định giết chết anh ta, vì cho rằng đó là những điều bịa đặt, và vì lo sợ rằng, những nỗ lực và việc làm của anh ta sẽ gây ra sự rối loạn, cũng như đe dọa cuộc sống êm ấm hạnh phúc bao đời của cộng đồng trong hang…”.

Mỗi khi ngẫm nghĩ về câu chuyện này, tôi lại tự hỏi mình rằng: Mình đã “rời hang” chưa? Gia đình mình, tổ chức mình, cộng đồng mình… đã “rời hang” chưa?

Nếu mình đã rời hang và ra với ánh sáng thì thật là tuyệt vời. Nhưng nếu vẫn còn ở trong hang và mình cũng biết rõ điều đó (và đang từng bước tìm cách rời hang) thì cũng không phải là điều tệ hại. Còn nếu mình đang ở trong hang mà lại cứ tưởng rằng đã rời hang rồi và ra với ánh sáng rồi thì thật là bất hạnh.

Nhưng có một điều còn bất hạnh hơn vô vàn lần, đó là, mình đã thực sự rời hang rồi, nhưng không phải là “rời hang” để ra “ánh sáng”, mà là rời cái hang này để rồi lại chui vào một cái hang khác, to hơn, tăm tối hơn, nhưng mình lại không hề nhận ra điều đó…

Và mỗi con người, ai cũng có thể có đến mấy “cái hang” (chứ không phải chỉ một). Gia đình mình, tổ chức của mình, xứ sở mình, và thậm chí cả thế giới này đều có thể là những cái hang. Nhưng, “cái hang” to nhất, tăm tối nhất chính là cái hang “vô minh và ấu trĩ” bên trong con người của mình.
Nếu như hành trình khai minh bản thân, đưa bản thân “rời hang” đã khó, thì hành trình khai minh xã hội, dẫn dắt cộng đồng mình và cùng cộng đồng mình “rời hang” lại càng gian nan gấp bội phần. Đó là một hành trình đầy gian khó, rất dài lâu và nhiều hiểm nguy, nhưng là một hành trình tất yếu mà chắc hẳn ai trong chúng ta cũng thấy rằng không thể không bước tiếp.
Theo Giản Tư Trung

Friday, September 19, 2014

Success



Wednesday, September 10, 2014

Bún nước lèo Bạc Liêu


http://www.foody.vn/ho-chi-minh/bun-nuoc-leo-bac-lieu

Tuesday, August 5, 2014

Cha và Con

Hắn chịu thiệt là mình mê chơi, ham vui, và vì thích chơi vui nên khoái nhậu. Còn gì buồn bằng việc phải về nhà sớm vào những buổi chiều cuối tuần dìu dịu nắng, gió nhẹ hiu hiu, phải ngồi một mình trong những buổi trưa trời mưa rả rích. Có gì vui bằng được ngồi trong một cái quán nào đó, hơi ồn ã, phức tạp một chút. Ở đó mỗi người mang tới một màu sắc, mùi vị, một tính cách khác nhau, đa dạng như cuộc đời tươi đẹp nầy. Họ có thể không có lý do gì rõ ràng, cũng có thể vì gặp người bạn cũ lưu lạc đã lâu, một hợp đồng kinh tế mới ký, buồn do thất tình, vui vì mới cưới vợ... Và niềm tự hào duy nhất của hắn khi ngoái nhìn lại nửa cuộc đời bia bọt là có lúc hắn đi quán chỉ vì nhớ cha, nhớ quá trời.

Ngày xưa cứ năm ba bữa hắn lại chở cha đi nhậu. Đó là những bữa hắn bỏ rơi đám bạn bè mà không đứ nào dám giận, có đứa còn ngồi tấm tắc, ước gì tao còn ông già, đứa khác nghe lòng thẹn thùa, lâu rồi mình không về thăm, ăn một bữa cơm với ba, chỉ đoàn tụ được mấy bữa giỗ nhưng hôm đó, ông già khề khà chung mâm của ông già, con ngồi cụng ly với đám bạn cùng cơ quan, nhậu nhẹt vốn là chuyện ít câu nệ nhất, xuề xoà, hòa đồng nhất, mà hai cha con còn không thể sánh vai ngồi, nói chi... Nên hắn được bạn thương lắm, nể nhiều, tụi nó tò mò hỏi: "Nhậu với ông già, vui hôn mậy?".

Hắn nói vui, vui lắm, ít ai kiếm được một ông bạn nhậu quý như vậy. Khi đi hắn chở cha, lúc về, cha sợ hắn say, nên cha giành chở. Ngồi lâu nhưng uống không nhiều. Cha hắn thường bảo, uống ít còn nhiều, còn bạn bè, còn tự chủ, còn nhân cách, còn là mình, uống nhiều mất hết. Rượu bia là thứ để thưởng thức chứ không phải nốc vô tội vạ để khoe tài. Cái thức uống này là để rạng rỡ lòng chứ không phải tiêu sầu. Nên hắn vô chừng hai ly là có thể nói chuyện cởi mở với cha như một người bạn đồng niên. Có bữa, hắn ngà ngà say nên nổi hứng đọc bài thơ con cóc, cha cười, "Vậy là cha biết làm sao con thích la cà quán nhậu rồi, để hứa hẹn như đinh đóng cột với mọi người cái chuyện mình không bao giờ làm được, gõ chén ca bằng cái giọng tệ... không chịu được, nói cho hả hê những ấm ức trong lòng... tất cả những chuyện đó, lúc tỉnh, con không bao giờ làm". Hắn cũng cười, "Nhậu cũng khổ lắm cha ơi, đầu tháng có tiền nhậu toàn món sang. Cuối tháng còn chừng mười ngàn trong túi đành ngồi nhậu với đậu phộng luộc, cá khoai khô. Lúc nầy kể ra thì xấu hổ đây, đi ngang quán quen chạy thiệt chậm coi có thằng bạn nào ngoắc lại không, ngoắc nhẹ mình tự ái chạy luôn, ngoắc mạnh mình ghé lại, tình bạn nhiệt thành vậy, con phụ sao đành". Cha cười ha ha, cái thằng...

Hắn giống cha, giống nhất là nhiều râu. Râu cha xồm xoàm, cứng tua tủa, ngả màu bạc; râu con cạo sạch nhưng vẫn xanh rì dưới làn da. Hắn càng uống càng đỏ mặt, cha càng uống càng xanh. Hắn nói với cha về những khó khăn trong công việc, về con bạn hắn thương sắp lấy chồng (đặc biệt chuyện này lúc tỉnh dễ gì hắn mở miệng), cha ờ ờ, hồi trẻ, cha cũng thất tình hoài. Hắn ngạc nhiên, "Cha nói chơi, "cứng" như cha, từng vào sinh ra tử với quân thù, cũng biết cảm giác buồn nẫu ruột khi mất người yêu như đám thanh niên bây giờ sao?". Tự nhiên hắn thấy giữa mình và cha hình như không còn khoảng cách nào hết, vì có thể nói và nghe nhau. Có lần hắn còn kêu cha lấy vợ đi, lấy cô giáo già thương cha hoài, chờ cha hoài đó. Cha cười, "Cha già rồi". Hắn gạt ngang, "Già đâu mà già, cha còn "ngon" lắm, lần nào cha con mình nhậu con cũng say trước..." . Cha hắn bật cười, cái thằng uống rượu như xe bồn mà dám giả đò say. Nhưng có điều chắc cha chưa biết, hắn làm vậy để được cha che chở, dìu dắt như ngày còn bé. Đàn ông lớn xác vậy nhưng đôi lúc vẫn thèm, đời ngoài kia trần trụi và khốc liệt quá mà...

Rồi một ngày, hắn đến quán một mình, ngồi chỗ cũ, gần song cửa đóng bằng vỏ tre bù xè đã ăn thủng lỗ chỗ, phấn rắc lấm tấm mặt bàn. Hắn đòi hai cái ly, một dĩa đậu phộng rang, run rẩy rót rượu tràn ra bàn rồi đau đáu nhìn về chiếc ghế trống trước mặt. Cha hắn đi rồi, đi xa lắm, cô phục vụ xinh đẹp rụt rè ngồi xuống chỗ cha thường ngồi, cô bảo:

- Hôm rồi, xe tang đi qua, em thấy giống bác, em đã ngờ ngợ... Hổng ngờ...

Hắn không nói gì hết, sợ mở miệng ra sẽ bật khóc. Đàn ông ai khóc trước mặt con gái, kì.

Sau này gặp lại, cô phục vụ cười:

- Chừng nào em lấy chồng, em sẽ chọn một người y hệt anh, một người có thể chở cha mình đi nhậu. Bây giờ ít người làm vậy lắm - Rồi cô nghẹn ngào - Sao thấy anh, em nhớ bác quá, anh à.

Người tri kỉ xưa vừa đi, người tri kỉ khác lại đến.

Cha mất hai năm, cô phục vụ nọ thành vợ hắn, người vợ duy nhất không cằn nhằn khi chồng đi nhậu, vì cô biết, có lúc chồng mình cũng bỏ mặc đám bạn bè để một mình đến quán cũ, ngồi nhớ thương người bạn nhậu cũ.

-Nguyễn Ngọc Tư

Friday, July 25, 2014

Happy 15th Annual System Administrator Appreciation Day

Dân IT và cave có 9 điểm tương đồng (just for kidding):

1. Làm việc đêm và luôn thiếu ngủ.
2. Khi có hứng làm việc tốt hơn.
3. Không phải bỏ vốn bằng tiền mặt (khi vào nghề).
4. Làm việc phần lớn vì tiền (số ít làm vì yêu nghề).
5. Sẵn sàng phục vụ nhiều khách một lúc nếu đủ sức khỏe.
6. Thích quan hệ với khách nhiều tiền (tốt nhất là khách Tây).
7. Dễ bị quịt tiền, ăn chặn, bóc lột.
8. Phải lựa tính khách hàng để phục vụ.
9. Bị đối xử tệ bạc khi làm khách phật ý.

Thanks all for your gifts, as always.
@ LogiGear:


@KMS (C) of Dung Tran (Chuotbach):

http://www.pcworld.com.vn/articles/kinh-doanh/giai-phap/2008/07/1205058/hoa-cho-nhung-nguoi-quan-tri-he-thong/