Friday, December 18, 2009

Ồ, vậy là bạn muốn làm sếp!

Có một nghịch cảnh trong các công ty ngày càng phổ biến, nhất là khi thế hệ Y (Y generation – sinh từ năm 1981 trở về sau) đã bắt đầu bước vào giai đoạn có kinh nghiệm trong công việc. Đó là hội chứng “tôi muốn làm sếp”.

Đó là mong muốn có trong những nhân viên muốn một danh hiệu “manager” trên tất cả. Đó không phải là mong muốn thực sự muốn lãnh đạo hay dẫn dắt một team mà đơn giản là suy nghĩ nóng vội muốn có cái chữ quản lý, trưởng phòng hay manager trên business card. Vì một vài lý do cảm tính, những người này tự nhiên cảm thấy “rất đặc biệt” trong team của mình cho dù thực sự chưa có được những kỹ năng lãnh đạo đáng kể nào. Họ luôn cảm thấy rằng thế giới này không thể thiếu những sáng kiến hay giải pháp của họ, mặc dù chưa thực sự có một kế hoạch cụ thể nào biến chúng thành hiện thực.
Thực tế thì tài năng tực sự không chắc chắn đảm bảo được cho bạn có thể lãnh đạo người khác – kỹ năng quản lý và lãnh đạo mới giúp bạn làm được điều đó. Bạn có thể là lập trình viên tốt nhất thế giới, hay bạn có thể tìm ra lỗi trong hệ thống mạng trong 3 phút nhưng nó không tự động biến bạn thành 1 nhà quản lý. Nó cũng giống như việc bạn nghĩ rằng bạn chơi 1 cây cello tốt trong dàn nhạc thì nên trở thành nhạc trưởng.

Định hường nghề nghiệp của bạn không nên gắn với chữ “manager”. Nó không phải cái mà những người có khả năng đánh giá đúng gía trị của bạn dùng để đánh giá bạn. Nó là một trách nhiệm và không gắn với lợi ích và nghiêm túc mà nói, thì nó cho bạn thêm nhiều việc để lo nghĩ.

Nếu bạn thực sự nghĩ rằng mình có thể là nhà quản lý tốt, hãy tự hỏi mình:

    * Bạn có thể đuổi việc một nhân viên mà bạn rất thích làm việc cùng nếu quản lý cấp cao cần cắt giảm nhân sự ?
    * Bạn có thể tự tin giới thiệu và đề nghị thăng tiến cho một người A cao hơn người B ?
    * Bạn có thể nói với một nhân viên A rằng anh ta cần có trách nhiệm hơn với công việc vì uy tín của chính anh ta ?
    * Bạn có thể lãnh đạo team hoàn tất project mà không làm những công việc chi tiết ?
    * Bạn có dám nói “không” với cấp trên khi cần
    * Bạn có dám nói 1 câu đơn giản “lỗi ở tôi” khi project bị thất bại dù đó chỉ là do 1 member của mình làm sai ?


Đó là những điều bạn sẽ làm khi trở thành quản lý, hãy suy nghĩ kỹ trước khi tiếp nhận bởi vì nhiều khả năng là mức lương mới không đủ chi trả cho những tình bạn bị mất đi, xung đột trong phòng và những đêm mất ngủ nếu bạn không chắc quản lý thế nào cho tốt.

Nguồn: Hung.Nguyen (chuyenit.com)

Thursday, November 26, 2009

Sang trọng tạo ra năng suất

Đối với nhiều chủ doanh nghiệp, sẽ là một sự hoang phí, kém hiệu quả nếu nhân viên dùng khoảng thời gian được thuê mướn làm việc để nghỉ ngơi, giải trí. Có người cảm thấy "nóng mặt", hay ít ra là khó chịu, dù có biểu hiện ra hay không, khi bắt gặp nhân viên tỏ ra nhàn nhã, rảnh rỗi hay làm việc cá nhân trong giờ làm việc. Vì thế, họ không quan tâm đầu tư cho các khoản giúp cho nhân viên thư giản.
Điều này cũng là nguyên nhân của việc những nhân viên thường tỏ ra xông xáo, tích cực, tất bật thường được đánh giá cao hơn những người "nhàn cư vi", dù có thể năng lực, hiệu quả công việc và năng suất làm việc thì chưa chắc "mèo nào cắn miu nào". Ở cương vị phải bạc đầu suy nghĩ về chuyện kinh doanh, sao cho "một vốn bốn lời", giới chủ thường chỉ quan tâm đầu tư cho công việc, dụng cụ làm việc, cơ sở vật chất để trực tiếp phục vụ cho sản xuất - kinh doanh.

Tuy nhiên, trường phái quản trị xem con người là một công cụ để sản xuất đã bị đẩy lùi bởi trường phái quản trị chú trọng việc phát triển con người với các khía cạnh nhân bản, nhất là trong bối cảnh hiệu quả lao động ngày càng cần nhiều đến trí tuệ, sự sáng tạo của con người.

Nếu so sánh về thời gian, bình quân tronng 24 giờ đồng hồ một ngày, trừ đi tám giờ ngủ, còn lại 16 giờ thì đã có ít nhất tám hoặc chín giờ chúng ta dành cho công việc và đa phần là tại chỗ làm. Trừ đi khoảng thời gian đó, mỗi người còn bảy đến tám giờ dành cho gia đình, sinh hoạt cá nhân và các mối quan hệ cá nhân. Như thế, thời gian tại chỗ làm chiếm một phần quan trọng trong đời sống những người đi làm.

Vì thế, nếu chỉ xem chỗ làm là một nơi chỉ có ý nghĩa phụng sự cho công việc, không gian làm việc chật hẹp, đơn điệu chỉ vừa đủ cho những dụng cụ, tư liệu liên quan đến công việc hay vừa vặn cho một tư thế ngồi làm việc nghiêm túc trong suốt bốn giờ đồng hồ mỗi buổi thì vô hình trung đã tạo áp lực lên bản chất nhân văn của con người. Quy luật 80/20 chỉ ra rằng 80% kết quả công việc được đem lại từ 20% công sức, thời gian bỏ ra. Cũng theo đó, một trạng thái tinh thần tốt nhất, năng lượng tư duy dồi dào nhất mới đem lại hiệu quả tích cực nhất cho công việc, nhất là những việc đòi hỏi nhiều chất xám. Điều này cho thấy không chỉ những phương tiện làm việc, mà cả những yếu tố mang tính phục vụ tinh thần như chất lượng không khí, khung cảnh, tiện nghi... đều có ý nghĩa quan trọng đối với việc nâng cao hiệu suất lao động.

Theo quan điểm đó, tùy điều kiện mà giới chủ nên đầu tư thích đáng cho một môi trường làm việc nhằm đem lại tâm lý thoải mái và giúp phục hồi năng lượng nhanh chóng cho đội ngũ nhân viên, chẳng hạn chỉnh trang nội thất, bổ sung các tiện nghi, tạo thêm nhưng nét tinh tế hơn tại nơi làm việc, chẳng hạn hương thơm cho phòng, vật bài trí có ấn tượng tốt, hoa và cây xanh... Các yếu tố phong thủy văn phòng cũng là một điều đáng được quan tâm, nhưng thiết nghĩ chỉ nên vì hướng tới mục đích đem lại sự thoải mái cho con người hơn là vì niềm tin về những điều huyền bí.

Mặc dù những điều trên đa phần tùy thuộc vào giới chủ và bộ phận hành chính văn phòng, nhưng các nhà quản trị trực tiếp chính là người hiểu rõ nhất đặc tính công việc và nhu cầu của các nhân viên dưới quyền và phải là người phản ánh nhu cầu đó với chủ doanh nghiệp. Không chỉ quản lý công việc, hiệu quả làm việc của đội ngủ nhân viên, nhà quản trị còn là một cầu nối giữa người thuê lao động và người lao động. Họ phải biết lắng nghe, thấu hiểu ý kiến của các nhân viên, rồi truyền đạt và thuyết phục chủ doanh nghiệp thỏa mãn những nhu cầu chính đáng của người lao động, nhờ đó chất lượng lao động mới ngày được nâng cao.

MAI QUẾ - Sài Gòn Doanh Nhân Cuối tuần - Số 328 ngày 27.11.2009 (Trang 14)