Friday, July 15, 2011

Tỷ lệ kỹ sư kiểm thử phần mềm ở VN còn thấp

Ở Việt Nam, cứ 5 lập trình viên thì mới có 1 kỹ sư kiểm thử phần mềm, trong khi đó, theo chuẩn quốc tế, con số này là 3:1.

Thực tế cho thấy số lượng đơn vị đào tạo chuyên sâu, các kỹ sư chuyên nghiệp về kiểm thử phần mềm ở Việt Nam không nhiều, chưa thể đáp ứng đủ cho các dự án doanh nghiệp.
"Nếu xét theo tiêu chuẩn quốc tế, tỷ lê giữa lập trình viên và kỹ sư phần mềm là 1:3, đôi khi tỷ lệ này là 1:1 với những dự án đặc thù nhưng tại Việt Nam, tỷ lệ này chỉ rơi vào khoảng 1:5", đại diện tập đoàn kiểm thử phần mềm Logigear cho biết.
Một khoá học kiểm thử phần mềm. Ảnh: Logigear.
Trong buổi họp báo công bố Hội nghị quốc tế về kiểm thử phần mềm chiều 14/7, Logigear phân tích thực trạng ở Việt Nam là dù biết các công tác kiểm thử giữ vai trò rất quan trọng trong việc mang lại thành công cho các dự án phần mềm nhưng không phải công ty nào cũng có đủ chuyên môn và điều kiện để thực hiện.
Tuy nhiên, tập đoàn kiểm thử phần mềm quốc tế này cũng khẳng định với những lợi thế về cạnh tranh như nhân lực rẻ lại có sẵn trình độ kỹ thuật, môi trường đầu tư an toàn, chất lượng dịch vụ nổi trội, tỉ lệ thay đổi nhân sự thấp... Việt Nam hòn toàn có thể trở thành mội trường hấp dẫn trong ngành kiểm thử phần mềm.
Hội nghị quốc tế về kiểm thử phần mềm năm nay được tổ chức ngày 6-7/12 với chủ đề "Nâng cao những phương pháp thực hành trong kiểm thử phần mềm và tự động hóa".
Kiên Cường
Nguồn: http://vnexpress.net/gl/vi-tinh/2011/07/ty-le-ky-su-kiem-thu-phan-mem-o-vn-con-thap/

Wednesday, July 13, 2011

4 điều bố dạy

“Mình phải lao động mới biết được giá trị của các thành quả lao động và tôn trọng mọi người trong xã hội.” Những ngày đầu qua Mỹ, tôi đã từng làm đủ mọi việc. Giúp việc trong thư viện, dọn vệ sinh trường, bán rượu, bồi bàn, v.v.. Tôi biết được khó khăn của những người ờ tầng lớp dưới xã hội. Điều này giúp tôi tôn trọng mọi người. Từ bồi bàn cho tới giúp việc và tài xế. Bố tôi rất ít chê trách, phê bình, hay chỉ trích một ai. Nếu món ăn quá mặn thì xin thêm miếng chanh. Giống bố, đứng trước bất kì một thành quả lao động nào, tôi cũng nhìn vào sự cố gắng của người đó trước khi bình phẩm về họ. Một cây cầu có quá xấu thì nó cũng giúp mọi người gần nhau hơn.
“Mình phải biết ăn con tôm mới biết con tôm nó ngon hơn con tép để mà phấn đấu làm ra nhiều tiền mà tiếp tục ăn con bào ngư. Tôi chưa thực hiện điều này hoàn hảo lắm nhưng tôi đã cố gắng không giậm chân tại chỗ. Trong cuộc sống, chúng ta phải biết phấn đấu thì mới nâng cao đời sống lên được. Nếu chúng ta bằng lòng với hiện tại thì chúng ta sẽ không bao giờ trở thành thượng tầng của xã hội. Bố tôi lúc nào cũng dắt tôi tới những nhà hàng sang trọng nhất nhì thành phố. Ngoài mục đích chiêu đãi mẹ con một bữa linh đình, bố tôi còn muốn tôi biết được thế nào là ngon, để tôi cố gắng phấn đấu làm ra thật nhiều tiền mà tiếp tục nâng cao đời sống bản thân.
“Muốn làm một vị tướng, mình phải tập cách sống và suy nghĩ của một người tướng. Tôi xa nhà từ nhỏ nên đã học được cách tồn tại. Tôi hòa nhập với đám đông nhưng luôn luôn suy nghĩ khác mọi người xung quanh. Mọi người đọc Harry Porter thì tôi đọc 48 Luật của Quyền Lực. Bạn bè kì thị Trung Quốc thì tôi biến những mối quan hệ với người Trung Hoa thành có ích cho mình. Ở bất kỳ nhóm nào trong lớp, tôi cũng là trưởng nhóm. Tôi đặt ra nhiều nguyên tắc sống và cố gắng tuân thủ chúng chặt chẽ. Chính bố là người đã cho tôi khái niệm đầu tiên về quyền lực.
“Không đủ tiền mua của rẻ.” Cái này mẹ tôi phản đối kịch liệt thế nhưng nó đã trở thành kim chỉ nam trong cuộc sống của anh em tôi. Không mua của rẻ không phải là tiêu xài hoang phí, mà là chi tiêu cho đáng, cho bền để có thể xài lâu dài. Laptop tôi mua vẫn tốt mặc dù bị vắt kiệt sức đã 5 năm. TV tôi mua đã lâu nhưng chưa bị hư mà của bạn share phòng đã phải mang đi bảo hành. Tôi thật sự bất ngờ khi tính chi tiêu chắc chắn giúp tôi cận thận hơn trong các mặt khác của cuộc sống. Tôi đã từng rất cẩu thà, sơ xài, thế nhưng giờ đây tôi cẩn thận hơn trong công việc.

Trích từ blog của beo